Followers

Tuesday, February 28, 2023

Basho Haiku Poems

 

Basho’s Haiku offers the most comprehensive translation yet of the poetry of Japanese writer Matsuo Basho (1644–1694), who is credited with perfecting and popularizing the haiku form of poetry.

Matsuo Basho Poems

"The oak tree:"

A Ball of Snow

A bee

A caterpillar

A cicada shell

A cool fall night

A field of cotton

A monk sips morning tea

A snowy morning

Autumn moonlight

Awake at night

Bitter–tasting ice —

Blowing stones

Bush warbler

Cold night: the wild duck

Collection of Six Haiku

Coolness of the melons

Don't imitate me

First day of spring

First snow

First winter rain

Fleas, lice

Four Haiku

Heat waves shimmering

How admirable

In this world of ours,

Midfield

Moonlight slanting

Spring rain

Staying at an inn

Stillness

Taking a nap

Teeth sensitive to the sand

The dragonfly

The morning glory also

The old pond

The squid seller's call

This old village

What fish feel

When the winter chrysanthemums go

Winter garden

Winter solitude

Wrapping the rice cakes

MATSUO BASHŌ
JAPAN (1644–1694)
LANGUAGE: JAPANESE

Furu ike ya
kawazu tobikomu
mizu no oto


(A rōmaji version has been included below
the Japanese characters.)


Matsuo Bashō was born in Japan in 1644.
Introduced to poetry at a young age, he
became a well-known poet and teacher. He
later renounced the social, urban life of the
literary circles—choosing instead to wander
throughout the country to gain inspiration for
his writing. Traveling alone off the beaten
path in medieval Japan was regarded as
immensely dangerous, and at first Bashō
expected to simply die in the middle of
nowhere or be killed by bandits. As his
travels continued, however, he met many
friends and grew to enjoy the changing
scenery and the seasons. Bashō was one of
the earliest (some say the first) to write
haiku—a type of poem comprised of just
seventeen syllables. He is internationally
appreciated as one of the greatest poets of
all time.


Source:
http:/en.wikipedia.org/wiki/Matsuo_Bashō

Following are several translations
of the 'Old Pond' poem, which may be
the most famous of all haiku:

Furuike ya
kawazu tobikomu
mizu no oto


-- Basho


Literal Translation

Fu-ru (old) i-ke (pond) ya,
ka-wa-zu (frog) to-bi-ko-mu (jumping into)
mi-zu (water) no o-to (sound)

Translated by Fumiko Saisho


The old pond--
a frog jumps in,
sound of water.

Translated by Robert Hass


Old pond...
a frog jumps in
water's sound.

Translated by William J. Higginson

An old silent pond...
A frog jumps into the pond,
splash! Silence again.

Translated by Harry Behn


There is the old pond!
Lo, into it jumps a frog:
hark, water's music!

Translated by John Bryan

The silent old pond
a mirror of ancient calm,
a frog-leaps-in splash.

Translated by Dion O'Donnol

old pond
frog leaping
splash


Translated by Cid Corman

Antic pond--
frantic frog jumps in--
gigantic sound.


Translated by Bernard Lionel Einbond

'Dere wasa dis frogg
Gone jumpa offa da logg
Now he inna bogg.'

-- Anonymous

Old pond
leap -- splash
a frog.

Translated by Lucien Stryck


The old pond,
A frog jumps in:.
Plop!

Translated by Allan Watts


The old pond, yes, and
A frog is jumping into
The water, and splash.

Translated by G.S. Fraser

Monday, February 27, 2023

Simple Loan Calculator  

 

Enter Values    

Loan amount $10,000.00    

Annual interest rate 5.000%    

Loan period in years 10    

Start date of loan 2023-03-01                        

Monthly payment $106.07    

Number of payments 120    

Total interest $2,727.86    

Total cost of loan $12,727.86        

 

No.Payment DateBeginning BalancePaymentPrincipalInterestEnding Balance
12023-04-01 $      10,000.00 $         106.07 $         64.40 $         41.67 $     9,935.60
22023-05-019,935.60106.0764.6741.409,870.93
32023-06-019,870.93106.0764.9441.139,806.00
42023-07-019,806.00106.0765.2140.869,740.79
52023-08-019,740.79106.0765.4840.599,675.31
62023-09-019,675.31106.0765.7540.319,609.56
72023-10-019,609.56106.0766.0340.049,543.53
82023-11-019,543.53106.0766.3039.769,477.23
92023-12-019,477.23106.0766.5839.499,410.66
102024-01-019,410.66106.0766.8539.219,343.80
112024-02-019,343.80106.0767.1338.939,276.67
122024-03-019,276.67106.0767.4138.659,209.26
132024-04-019,209.26106.0767.6938.379,141.56
142024-05-019,141.56106.0767.9838.099,073.59
152024-06-019,073.59106.0768.2637.819,005.33
162024-07-019,005.33106.0768.5437.528,936.78
172024-08-018,936.78106.0768.8337.248,867.96
182024-09-018,867.96106.0769.1236.958,798.84
192024-10-018,798.84106.0769.4036.668,729.44
202024-11-018,729.44106.0769.6936.378,659.74
212024-12-018,659.74106.0769.9836.088,589.76
222025-01-018,589.76106.0770.2735.798,519.49
232025-02-018,519.49106.0770.5735.508,448.92
242025-03-018,448.92106.0770.8635.208,378.06
252025-04-018,378.06106.0771.1634.918,306.90
262025-05-018,306.90106.0771.4534.618,235.45
272025-06-018,235.45106.0771.7534.318,163.69
282025-07-018,163.69106.0772.0534.028,091.64
292025-08-018,091.64106.0772.3533.728,019.29
302025-09-018,019.29106.0772.6533.417,946.64
312025-10-017,946.64106.0772.9533.117,873.69
322025-11-017,873.69106.0773.2632.817,800.43
332025-12-017,800.43106.0773.5632.507,726.87
342026-01-017,726.87106.0773.8732.207,652.99
352026-02-017,652.99106.0774.1831.897,578.82
362026-03-017,578.82106.0774.4931.587,504.33
372026-04-017,504.33106.0774.8031.277,429.53
382026-05-017,429.53106.0775.1130.967,354.42
392026-06-017,354.42106.0775.4230.647,279.00
402026-07-017,279.00106.0775.7430.337,203.26
412026-08-017,203.26106.0776.0530.017,127.21
422026-09-017,127.21106.0776.3729.707,050.84
432026-10-017,050.84106.0776.6929.386,974.16
442026-11-016,974.16106.0777.0129.066,897.15
452026-12-016,897.15106.0777.3328.746,819.82
462027-01-016,819.82106.0777.6528.426,742.17
472027-02-016,742.17106.0777.9728.096,664.20
482027-03-016,664.20106.0778.3027.776,585.90
492027-04-016,585.90106.0778.6227.446,507.28
502027-05-016,507.28106.0778.9527.116,428.33
512027-06-016,428.33106.0779.2826.786,349.05
522027-07-016,349.05106.0779.6126.456,269.43
532027-08-016,269.43106.0779.9426.126,189.49
542027-09-016,189.49106.0780.2825.796,109.22
552027-10-016,109.22106.0780.6125.466,028.61
562027-11-016,028.61106.0780.9525.125,947.66
572027-12-015,947.66106.0781.2824.785,866.38
582028-01-015,866.38106.0781.6224.445,784.75
592028-02-015,784.75106.0781.9624.105,702.79
602028-03-015,702.79106.0782.3023.765,620.49
612028-04-015,620.49106.0782.6523.425,537.84
622028-05-015,537.84106.0782.9923.075,454.85
632028-06-015,454.85106.0783.3422.735,371.51
642028-07-015,371.51106.0783.6822.385,287.83
652028-08-015,287.83106.0784.0322.035,203.79
662028-09-015,203.79106.0784.3821.685,119.41
672028-10-015,119.41106.0784.7321.335,034.68
682028-11-015,034.68106.0785.0920.984,949.59
692028-12-014,949.59106.0785.4420.624,864.15
702029-01-014,864.15106.0785.8020.274,778.35
712029-02-014,778.35106.0786.1619.914,692.19
722029-03-014,692.19106.0786.5119.554,605.68
732029-04-014,605.68106.0786.8819.194,518.80
742029-05-014,518.80106.0787.2418.834,431.57
752029-06-014,431.57106.0787.6018.464,343.97
762029-07-014,343.97106.0787.9718.104,256.00
772029-08-014,256.00106.0788.3317.734,167.67
782029-09-014,167.67106.0788.7017.374,078.97
792029-10-014,078.97106.0789.0717.003,989.90
802029-11-013,989.90106.0789.4416.623,900.46
812029-12-013,900.46106.0789.8116.253,810.64
822030-01-013,810.64106.0790.1915.883,720.45
832030-02-013,720.45106.0790.5615.503,629.89
842030-03-013,629.89106.0790.9415.123,538.95
852030-04-013,538.95106.0791.3214.753,447.63
862030-05-013,447.63106.0791.7014.373,355.93
872030-06-013,355.93106.0792.0813.983,263.85
882030-07-013,263.85106.0792.4713.603,171.38
892030-08-013,171.38106.0792.8513.213,078.53
902030-09-013,078.53106.0793.2412.832,985.29
912030-10-012,985.29106.0793.6312.442,891.66
922030-11-012,891.66106.0794.0212.052,797.65
932030-12-012,797.65106.0794.4111.662,703.24
942031-01-012,703.24106.0794.8011.262,608.44
952031-02-012,608.44106.0795.2010.872,513.24
962031-03-012,513.24106.0795.5910.472,417.65
972031-04-012,417.65106.0795.9910.072,321.65
982031-05-012,321.65106.0796.399.672,225.26
992031-06-012,225.26106.0796.799.272,128.47
1002031-07-012,128.47106.0797.208.872,031.27
1012031-08-012,031.27106.0797.608.461,933.67
1022031-09-011,933.67106.0798.018.061,835.66
1032031-10-011,835.66106.0798.427.651,737.24
1042031-11-011,737.24106.0798.837.241,638.42
1052031-12-011,638.42106.0799.246.831,539.18
1062032-01-011,539.18106.0799.656.411,439.53
1072032-02-011,439.53106.07100.076.001,339.46
1082032-03-011,339.46106.07100.485.581,238.97
1092032-04-011,238.97106.07100.905.161,138.07
1102032-05-011,138.07106.07101.324.741,036.75
1112032-06-011,036.75106.07101.754.32935.00
1122032-07-01935.00106.07102.173.90832.83
1132032-08-01832.83106.07102.603.47730.24
1142032-09-01730.24106.07103.023.04627.21
1152032-10-01627.21106.07103.452.61523.76
1162032-11-01523.76106.07103.882.18419.88
1172032-12-01419.88106.07104.321.75315.56
1182033-01-01315.56106.07104.751.31210.81
1192033-02-01210.81106.07105.190.88105.63
1202033-03-01105.63106.07105.630.440.00

Friday, February 24, 2023

Li Bai Poems

 

Li Bai (Chinese: 李白; pinyin: Lǐ Bái, 701–762), also pronounced as Li Bo, courtesy name Taibai (Chinese: 太白), was a Chinese poet, acclaimed from his own time to the present as a brilliant and romantic figure who took traditional poetic forms to new heights. He and his friend Du Fu (712–770) were two of the most prominent figures in the flourishing of Chinese poetry in the Tang dynasty, which is often called the "Golden Age of Chinese Poetry". The expression "Three Wonders" denotes Li Bai's poetry, Pei Min's swordplay, and Zhang Xu's calligraphy


Li Bai

701–762

A Chinese poet of the Tang Dynasty, Li Bai (also known as Li Po, Li Pai, Li T’ai-po, and Li T’ai-pai) was probably born in central Asia and grew up in Sichuan Province. He left home in 725 to wander through the Yangtze River Valley and write poetry. In 742 he was appointed to the Hanlin Academy by Emperor Xuanzong, though he was eventually expelled from court. He then served the Prince of Yun, who led a revolt after the An Lushan Rebellion of 755. Li Bai was arrested for treason; after he was pardoned, he again wandered the Yangtze Valley. He was married four times and was friends with the poet Du Fu.
 
Li Bai wrote occasional verse and poems about his own life. His poetry is known for its clear imagery and conversational tone. His work influenced a number of 20th-century poets, including Ezra Pound and James Wright.

Amusing Myself
Li Bai

Face wine not aware get dark
Fall flower fill my clothes
Drunk stand step stream moon
Bird far person also few
Facing my wine, I did not see the dusk,
Falling blossoms have filled the folds of my clothes.
Drunk, I rise and approach the moon in the stream,
Birds are far off, people too are few.

Ancient Air (39)
Li Bai

Climb high gaze four seas
Heaven earth how vast vast
Frost blanket crowd thing autumn
Wind blow big desert cold
Magnificent east flow water
10,000 thing all billow
White sun cover elapse brilliance
Float cloud without certain end
Wutong nest swallow sparrow
Thorn jujube perch yuan luan
Moreover again return go come
Sword sing travel road difficult
I climb up high and look on the four seas,
Heaven and earth spreading out so far.
Frost blankets all the stuff of autumn,
The wind blows with the great desert's cold.
The eastward-flowing water is immense,
All the ten thousand things billow.
The white sun's passing brightness fades,
Floating clouds seem to have no end.
Swallows and sparrows nest in the wutong tree,
Yuan and luan birds perch among jujube thorns.
Now it's time to head on back again,
I flick my sword and sing Taking the Hard Road.

Autumn Air
Li Bai

Autumn wind clear
Autumn moon bright
Fall leaves gather and scatter
Jackdaw perch again startle
Each think each see know what day
This hour this night hard be feeling
The autumn air is clear,
The autumn moon is bright.
Fallen leaves gather and scatter,
The jackdaw perches and starts anew.
We think of each other- when will we meet?
This hour, this night, my feelings are hard.
Changgan Memories
Li Bai

My hair first cover forehead
Break flower gate before play
You ride bamboo horse come
Round walkway play green plums
Together live Changgan county
Two little without suspicion suspicion
Fourteen become your wife
Shy face still not open.
Lower head face dark wall
Thousand call not one turn
Fifteen start open brow
Wish together dust and ash
Always maintain massive pillar faith
Why climb look husband platform
Sixteen you far go
Qutang Yanyudui
Fifth month not risk run aground
Ape sound sky on sorrow
Gate before back and forth mark
One by one grow green moss
Moss deep not able sweep
Fall leaf autumn wind early
Eighth month butterfly yellow
Pair fly west garden grass
Feel this hurt my heart
Because sorrow red face old
When descend Sanba
Before do letter send home
Mutual come to meet not say far
Up to Changfengsha.
When first my hair began to cover my forehead,
I picked and played with flowers before the gate.
You came riding on a bamboo horse,
And circled the walkway, playing with green plums.
We lived together, here in Changgan county,
Two children, without the least suspicion.
When I was fourteen, I became your wife,
So shy that still my face remained unopened.
I bowed my head towards the shadowed wall,
And called one thousand times, I turned not once.
At 15 I began to lift my brows,
And wished to be with you as dust with ashes.
You always kept your massive pillar faith,
I had no need to climb the lookout hill.
When I was sixteen, you went far away,
To Yanyudui, within the Qutang gorge.
You should not risk the dangerous floods of May,
Now from the sky, the monkeys cry in mourning.
Before the gate, my pacing's left a mark,
Little by little, the green moss has grown.
The moss is now too deep to sweep away,
And leaves fall in the autumn's early winds.
This August, all the butterflies are yellow,
A pair fly over the western garden's grass.
I feel that they are damaging my heart,
Through worrying, my rosy face grows old.
When you come down the river from Sanba,
Beforehand, send a letter to your home.
We'll go to meet each other, however far,
I'll come up to Changfengsha.

View Chinese text in traditional characters.

Notes:
bamboo horse: a bamboo cane used as a toy horse.
Changgan: near Nanjing.
massive pillar faith: a reference to the story of a man who arranged to meet his lover by the pillar of a bridge. When the river waters rose, he continued to hold on to the pillar, and drowned.
Qutang gorge: one of the Yangzi's three gorges.

This poem also exists in a famous translation by Ezra Pound. Analysis of this translation and comparisons of different versions can be found here. Pound's source material and other translations are here.
Other Chinese poems about Separation and Autumn.

Crows Calling at Night
Li Bai

乌夜啼

黄云城边乌欲栖
归飞哑哑枝上啼
机中织锦秦川女
碧纱如烟隔窗语
停梭怅然忆远人
独宿孤房泪如雨

Wū Yè Tí

Huáng yún chéng biān wū yù qī
Guī fēi yā yā zhī shàng tí
Jī zhōng zhī jǐn qín chuān nǚ
Bì shā rú yān gé chuāng yǔ
Tíng suō chàng rán yì yuǎn rén
Dú sù gū fáng lèi rú yǔ

Yellow cloud wall beside crow near roost
Return fly caw caw branch on call
Machine in weave brocade Qin river girl
Green yarn like mist separate window speech
Stop shuttle disappointed recall far person
Alone stay lone room tear like rain

Yellow clouds beside the walls; crows roosting near.
Flying back, they caw, caw; calling in the boughs.
In the loom she weaves brocade, the Qin river girl.
Made of emerald yarn like mist, the window hides her words.
She stops the shuttle, sorrowful, and thinks of the distant man.
She stays alone in the lonely room, her tears just like the rain.

For Wang Lun
Li Bai

Li Bai ride boat will about to travel
Suddenly hear bank on stamp sing sound
Taohua pool water deep thousand feet
Less than Wang Lun accompany me feeling
Li Bai is already on the boat, preparing to depart,
I suddenly hear the sound of stamping and singing on the shore.
The water of Taohua pond reaches a thousand feet in depth,
But still it's not as deep as Wang Lun's feelings seeing me off.
Hearing a Flute on a Spring Night in Luoyang
Li Bai

Whose house jade flute secret fly sound
Lose enter spring wind fill Luoyang city
This nocturne middle hear break willow
What person not start home feel
From whose home secretly flies the sound of a jade flute?
It's lost amid the spring wind which fills Luoyang city.
In the middle of this nocturne I remember the snapped willow,
What person would not start to think of home!
Laolao Ting Pavilion
Li Bai

Heaven below damage heart place
Laolao see off visitor pavilion
Spring wind know parting sorrow
Not send willow twig green.
What place under heaven most hurts the heart?
Laolao Ting, for seeing visitors off.
The spring wind knows how bitter it is to part,
The willow twig will never again be green.
Long Yearning
Li Bai

Long yearning
In Chang'an
Web woof autumn call gold well railing
Coalesce frost freezing bamboo mat look cold
Lonely lamp not bright think almost cut
Roll curtain gaze moon vain long sigh
Beautiful person like flower separate cloud end
Above be black night () high heaven
Below be green water () billow
Heaven long road far spirit fly bitter
Dream spirit not arrive pass mountain difficult
Long yearning
Break heart
Long yearning,
To be in Chang'an.
The grasshoppers weave their autumn song by the golden railing of the well;
Frost coalesces on my bamboo mat, changing its colour with cold.
My lonely lamp is not bright, I’d like to end these thoughts;
I roll back the hanging, gaze at the moon, and long sigh in vain.
The beautiful person's like a flower beyond the edge of the clouds.
Above is the black night of heaven's height;
Below is the green water billowing on.
The sky is long, the road is far, bitter flies my spirit;
The spirit I dream can't get through, the mountain pass is hard.
Long yearning,
Breaks my heart.
Long Yearning (Sent Far)
Li Bai

Beautiful person be time flower fill hall
Beautiful person go after surplus bed
Bed on embroidered quilt curl not sleep
Reach now three years like smell scent
Scent also end not finish
Person also end not come
Yearning yellow leaf fall
White dew point green moss
When the beautiful woman was here, the hall was filled with flowers,
Now the beautiful woman's gone, the bed is lying empty.
On the bed, the embroidered quilt is rolled up: no-one sleeps,
Though three years have now gone by, I think I smell that scent.
The scent is finished but not destroyed,
The woman's gone and does not come.
Yearning yellows the falling leaf,
White dew beads the green moss.
Marble Steps Complaint
Li Bai

Jade steps grow white dew
Night long encroach gauze stocking
But fall crystal curtain
Exquisite view autumn moon
White dew grows on the marble steps,
And in the long night, soaks into my stockings.
But now I let the crystal curtain down,
And gaze through it at the autumn moon.

Midnight Song of Wu
Li Bai

Chang'an one disc moon
Ten thousand households pound clothes noise
Autumn wind blow no end
Always jade pass think
What day pacify Hu prisoner
Husband end long journey
In Chang'an city is the disk of the moon,
The sound of pounding clothes in ten thousand households.
The autumn wind is blowing without cease,
All the time I think of Yuguan pass.
When will we pacify the pillaging Hu,
So my husband can end his long journey?
Question and Answer on the Mountain
Li Bai

Ask me what reason stay green mountain
Smile but not answer heart self idle
Peach blossom flow water far go
Apart have heaven earth in human world
You ask for what reason I stay on the green mountain,
I smile, but do not answer, my heart is at leisure.
Peach blossom is carried far off by flowing water,
Apart, I have heaven and earth in the human world.
Seeing Off a Friend
Li Bai

Green hill across north wall
White water wind east city
This place one do parting
Lone tumbleweed ten thousand li journey
Drift clouds traveller thought
Set sun old friend feeling
Wave hand from this go
Neigh part horse call
Green hills above the northern wall,
White water winding east of the city.
On this spot our single act of parting,
The lonely tumbleweed journeys ten thousand li.
Drifting clouds echo the traveller's thoughts,
The setting sun reflects my old friend's feelings.
You wave your hand and set off from this place,
Your horse whinnies as it leaves.
Seeing off Meng Haoran for Guangling at Yellow Crane Tower
Li Bai

Old friend west take leave yellow crane tower
Mist flowers three month down Yangzhou
Lone sail far shadow blue empty to limit
Only see Yangtze River horizon flow
My old friend's said goodbye to the west, here at Yellow Crane Tower,
In the third month's cloud of willow blossoms, he's going down to Yangzhou.
The lonely sail is a distant shadow, on the edge of a blue emptiness,
All I see is the Yangtze River flow to the far horizon.

Sent to Du Fu below Shaqiu City
Li Bai

I come finally what thing
High lie Sha qiu city
City beside are ancient trees
Sun set join autumn sounds
Lu wine not can drunk
Qi song vain again feel
Think you resemble Wen water
Mighty immense send south journey
What is it that I've come to now?
High before me: Shaqiu city.
Beside the city, ancient trees;
The sunset joins the autumn sounds.
The Lu wine cannot make me drunk,
Qi's songs cannot restore my feelings.
My thoughts of you are like the Wen's waters,
Mightily sent on their southern journey.
Sitting Alone on Jingting Shan Hill
Li Bai

Crowd birds high fly utmost
Lonely cloud alone go idle
Mutual watch both not tire
Only be Jingting Shan
A flock of birds is flying high in the distance,
A lonely cloud drifts idly on its own.
We gaze at each other, neither growing tired,
There is only Jingting Shan.
Staying the Night at a Mountain Temple
Li Bai

High tower high hundred feet
Hand can pluck stars
Not dare high voice speak
Fear startle heaven on person
The high tower is a hundred feet tall,
From here one's hand could pluck the stars.
I do not dare to speak in a loud voice,
I fear to disturb the people in heaven.
Thoughts on a Still Night
Li Bai

Bed before bright moon shine
Think be ground on frost
Raise head view bright moon
Lower head think home
Before my bed, the moon is shining bright,
I think that it is frost upon the ground.
I raise my head and look at the bright moon,
I lower my head and think of home.

Viewing Heaven's Gate Mountains
Li Bai

Heaven gate middle cut Chu River open
Green water east flow reach here turn
Both banks blue mountain mutual face out
Lonely sail one disc sun beside come
The River Chu cuts through the middle of heaven's gate,
The green water flowing east reaches here then swirls.
On either bank the blue hills face towards each other,
The flatness of a lonely sail comes from by of the sun.
Visiting the Taoist Priest Dai Tianshan But Not Finding Him
Li Bai

Dog bark water sound in
Peach blossom bring rain thick
Tree deep occasionally see deer
Stream noon not hear bell
Wild bamboo divide green mist
Fly spring hang green peak
Lack person know place go
Sad lean two three pines
A dog's bark amid the water's sound,
Peach blossom that's made thicker by the rain.
Deep in the trees, I sometimes see a deer,
And at the stream I hear no noonday bell.
Wild bamboo divides the green mist,
A flying spring hangs from the jasper peak.
No-one knows the place to which he's gone,
Sadly, I lean on two or three pines.


Li Bai English Translations


Amusing Myself
Li Bai


Facing my wine, I did not see the dusk,
Falling blossoms have filled the folds of my clothes.
Drunk, I rise and approach the moon in the stream,
Birds are far off, people too are few.



Ancient Air (39)
Li Bai


I climb up high and look on the four seas,
Heaven and earth spreading out so far.
Frost blankets all the stuff of autumn,
The wind blows with the great desert's cold.
The eastward-flowing water is immense,
All the ten thousand things billow.
The white sun's passing brightness fades,
Floating clouds seem to have no end.
Swallows and sparrows nest in the wutong tree,
Yuan and luan birds perch among jujube thorns.
Now it's time to head on back again,
I flick my sword and sing Taking the Hard Road.



Autumn Air
Li Bai


The autumn air is clear,
The autumn moon is bright.
Fallen leaves gather and scatter, The jackdaw perches and starts anew.
We think of each other- when will we meet?
This hour, this night, my feelings are hard.



Changgan Memories
Li Bai


When first my hair began to cover my forehead,
I picked and played with flowers before the gate.
You came riding on a bamboo horse,
And circled the walkway, playing with green plums.
We lived together, here in Changgan county,
Two children, without the least suspicion.
When I was fourteen, I became your wife,
So shy that still my face remained unopened.
I bowed my head towards the shadowed wall,
And called one thousand times, I turned not once.
At 15 I began to lift my brows,
And wished to be with you as dust with ashes.
You always kept your massive pillar faith,
I had no need to climb the lookout hill.
When I was sixteen, you went far away,
To Yanyudui, within the Qutang gorge.
You should not risk the dangerous floods of May,
Now from the sky, the monkeys cry in mourning.
Before the gate, my pacing's left a mark,
Little by little, the green moss has grown.
The moss is now too deep to sweep away,
And leaves fall in the autumn's early winds.
This August, all the butterflies are yellow,
A pair fly over the western garden's grass.
I feel that they are damaging my heart,
Through worrying, my rosy face grows old.
When you come down the river from Sanba,
Beforehand, send a letter to your home.
We'll go to meet each other, however far,
I'll come up to Changfengsha.



Crows Calling at Night
Li Bai

Yellow clouds beside the walls; crows near the tower.
Flying back, they caw, caw; calling in the boughs.
In the loom she weaves brocade, the Qin river girl.
Made of emerald yarn like mist, the window hides her words.
She stops the shuttle, sorrowful, and thinks of the distant man.
She stays alone in the lonely room, her tears just like the rain.



For Wang Lun
Li Bai


Li Bai is already on the boat, preparing to depart,
I suddenly hear the sound of stamping and singing on the shore.
The water of Taohua pond reaches a thousand feet in depth,
But still it's not as deep as Wang Lun's feelings seeing me off.



Hearing a Flute on a Spring Night in Luoyang
Li Bai


From whose home secretly flies the sound of a jade flute?
It's lost amid the spring wind which fills Luoyang city.
In the middle of this nocturne I remember the snapped willow,
What person would not start to think of home!



Laolao Ting Pavilion
Li Bai


What place under heaven most hurts the heart?
Laolao Ting, for seeing visitors off.
The spring wind knows how bitter it is to part,
The willow twig will never again be green.



Long Yearning
Li Bai


Long yearning,
To be in Chang'an.

The grasshoppers weave their autumn song by the golden railing of the well;
Frost coalesces on my bamboo mat, changing its colour with cold.
My lonely lamp is not bright, I’d like to end these thoughts;
I roll back the hanging, gaze at the moon, and long sigh in vain.
The beautiful person's like a flower beyond the edge of the clouds.
Above is the black night of heaven's height;
Below is the green water billowing on.
The sky is long, the road is far, bitter flies my spirit;
The spirit I dream can't get through, the mountain pass is hard.
Long yearning,
Breaks my heart.



Long Yearning (Sent Far)
Li Bai

When the beautiful woman was here, the hall was filled with flowers,
Now the beautiful woman's gone, the bed is lying empty.
On the bed, the embroidered quilt is rolled up: no-one sleeps,
Though three years have now gone by, I think I smell that scent.
The scent is finished but not destroyed,
The woman's gone and does not come.
Yearning yellows the falling leaf,
White dew beads the green moss.



Marble Steps Complaint
Li Bai


White dew grows on the marble steps,
And in the long night, soaks into my stockings.
But now I let the crystal curtain down,
And gaze through it at the autumn moon.




Midnight Song of Wu
Li Bai

In Chang'an city is the disk of the moon,
The sound of pounding clothes in ten thousand households.
The autumn wind is blowing without cease,
All the time I think of Yuguan pass.
When will we pacify the pillaging Hu,
So my husband can end his long journey?



Question and Answer on the Mountain
Li Bai


You ask for what reason I stay on the green mountain,
I smile, but do not answer, my heart is at leisure.
Peach blossom is carried far off by flowing water,
Apart, I have heaven and earth in the human world.



Seeing off a Friend
Li Bai


Green hills above the northern wall,
White water winding east of the city.
On this spot our single act of parting,
The lonely tumbleweed journeys ten thousand li.
Drifting clouds echo the traveller's thoughts,
The setting sun reflects my old friend's feelings.
You wave your hand and set off from this place,
Your horse whinnies as it leaves.

Seeing off Meng Haoran for Guangling at Yellow Crane Tower
Li Bai


My old friend's said goodbye to the west, here at Yellow Crane Tower,
In the third month's cloud of willow blossoms, he's going down to Yangzhou.
The lonely sail is a distant shadow, on the edge of a blue emptiness,
All I see is the Yangtze River flow to the far horizon.



Sent to Du Fu below Shaqiu City
Li Bai


What is it that I've come to now?
High before me: Shaqiu city.
Beside the city, ancient trees;
The sunset joins the autumn sounds.
The Lu wine cannot make me drunk,
Despite Qi's songs, my feelings return.
My thoughts of you are like the Wen's waters,
Mightily sent on their southern journey.



Sitting Alone on Jingting Shan Hill
Li Bai


A flock of birds is flying high in the distance,
A lonely cloud drifts idly on its own.
We gaze at each other, neither growing tired,
There is only Jingting Shan.



Staying the Night at a Mountain Temple
Li Bai


The high tower is a hundred feet tall,
From here one's hand could pluck the stars.
I do not dare to speak in a loud voice,
I fear to disturb the people in heaven.



Thoughts on a Still Night
Li Bai


Before my bed, the moon is shining bright,
I think that it is frost upon the ground.
I raise my head and look at the bright moon,
I lower my head and think of home.



Viewing Heaven's Gate Mountains
Li Bai


The River Chu cuts through the middle of heaven's gate,
The green water flowing east reaches here then swirls.
On either bank the blue hills face towards each other,
The flatness of a lonely sail comes from by of the sun.



Visiting the Taoist Priest Dai Tianshan But Not Finding Him
Li Bai


A dog's bark amid the water's sound,
Peach blossom that's made thicker by the rain.
Deep in the trees, I sometimes see a deer,
And at the stream I hear no noonday bell.
Wild bamboo divides the green mist,
A flying spring hangs from the jasper peak.
No-one knows the place to which he's gone,
Sadly, I lean on two or three pines.



Tuesday, February 21, 2023

Từ Dung & Từ Công Phụng

 

Từ Dung & Từ Công Phụng

cặp song ca Từ Dung - Từ Công Phụng

Ảnh: Trần Triết


Chút Tình Xưa

BÙI BÍCH HÀ

Trong không khí hoang mang, buồn bã của những ngày đầu sau biến cố 30 Tháng Tư 1975, chúng tôi tình cờ quen biết nhau.Từ ngã năm Bình Hòa, Gia Định, gia đình đôi song ca Từ Từ – như cái cách họ được gọi bởi bạn bè thân quí và các thính giả ái mộ – gồm Từ Công Phụng, Từ Dung và cháu Ý Uyên, thường đến nhà tôi ở khu cư xá Phú Nhuận vào buổi chiều, khi trời đã sẫm tối. Cả ba cùng nôm trên chiếc Honda 50 phân khối, chồng lái, vợ ôm lưng, cô con gái nhỏ ngồi trên cái bình xăng.

This image has an empty alt attribute; its file name is image-13.png

Mẫu xe máy 50 phân khối

Dù ăn hay không ăn, cứ mỗi khi tới nhà, dựng xong cái xe và vào bên trong là Phụng co chân ngồi lên ghế, vớ cây đàn ghi ta dựng ở một góc và nẩy vài nốt nhạc mở đầu rồi hát theo. Có khi Từ Dung phụ họa, tôi và các con tôi lắng nghe. Giọng của Phụng trầm ấm, đôn hậu, phảng phất buồn, mang trong nó tình yêu, ước mơ hiền hòa và chút ray rứt nhẹ nhàng về một điều gì mãi trôi chảy ngoài tầm tay. Giọng của Dung trong trẻo, tôi nghĩ chỉ để làm nền cho Phụng, như đường phèn làm nền cho những hạt đậu phọng rang chín tới, đậm đà, nhiều hương vị.

Chúng tôi ngồi với nhau đến khuya, dưới ánh đèn dầu lù mù của những đêm cúp điện, chia nhau nỗi lòng của những người thấy mình lơ lửng ở một quãng đường không biết sẽ đưa họ về đâu? Những khi không có câu hỏi và câu trả lời, trong không gian im ắng của căn nhà đóng cửa, mỗi người yên lặng theo đuổi ý nghĩ riêng mình. Tính Phụng ít nói nhưng khi nói, anh hay bắt đầu với một nụ cười đọng ở khóe môi và ánh nhìn lấp lánh của đốm lửa nhỏ trong lò sưởi.

Thời gian chúng tôi quen biết nhau không bao lâu, giữa khoảng 1977 cho đến khi gia đình Phụng vượt biển cuối năm 1979, chia cắt bởi nhiều biến cố đau thương cho cả hai gia đình. Đó cũng là quãng đời ghi dấu nhiều kỷ niệm của một tình bạn dệt bằng quá nhiều mất mát và khổ đau mà bây giờ, mỗi khi có dịp nhìn lại, tiếc nhớ dâng lên tràn ngập lòng tôi như biển mặn.

Bề ngoài xem ra Phụng là người dễ thích nghi với hoàn cảnh nhưng tôi đoán không do bản tính mà do kinh nghiệm Phụng biết phải đối phó với những điều bất như ý cách nào để bảo vệ mình cho những điều anh chọn lựa, yêu quý và muốn gìn giữ. Nói cách khác, Phụng chấp nhận trả giá cao cho những gì anh nhận được từ con người và cuộc đời. Tôi không biết những năm tháng tuổi trẻ của anh ở Đà Lạt với rừng cao, suối sâu, quanh năm mưa phùn và sương mù, có để lại ảnh hưởng nào trên nhân sinh quan của anh hay không song ở anh có sự ẩn mật nhưng không khó hiểu, sự giản dị không có dấu hỏi nào đi kèm cho người quen biết anh.

Tôi còn nhớ buổi trưa mùa Hè nắng nung nấu cả một Sài Gòn sau 75, khô khốc, nghèo nàn, trần trụi, tôi ghé thăm gia đình anh ở ngã năm Bình Hòa. Tôi đến bất ngờ, Phụng khoe nhà có gạo và có miếng thịt bò ai mới cho. Phụng bảo Dung thổi cơm, bảo tôi thái thịt hộ (cho đúng sứa kẻo dai) và Phụng xách cái cà mèn ra đầu ngõ mua cà chua với bát canh gì đấy để bữa ăn có tý nước. Sau bữa ăn, chúng tôi nói năm ba câu chuyện trên trời, dưới đất xong, Phụng lại cầm đàn và hát. Dường như nỗi vui được hát, được đàn cho mình và cho nhau nghe, đã bắt đầu ngay từ lúc Phụng ung dung cầm cà mèn đi ra nắng để mua mấy thứ lặt vặt. Tôi nghiệm ra, thay vì ngồi đấy mà than trách cuộc đời ngắn ngủi và nhiều thử thách cam go, Phụng biết làm cho mỗi khoảnh khắc sống là một giá trị, ít nữa cũng là một điều tốt lành. Ở bên cạnh anh, không ai cảm thấy có điều gì phải phàn nàn.

Có một lúc chúng tôi mở chung một quán cà phê nhỏ trên đường Trương Tấn Bửu. Mỗi tối, quán mở cửa lúc 6 giờ. Tôi pha chế thức uống, Dung phụ tiếp khách và Phụng làm công việc hầu bàn. Vì bận các con còn bé, tôi chỉ giúp anh chị vài tháng để anh chị quen công việc. Đêm Noel năm cuối cùng, sau khi tiệm đóng cửa, anh chị tạt qua nhà tôi, rủ nhau xuống phố xem thiên hạ đón Giáng Sinh thế nào?

Chúng tôi chạy xe lang thang qua nhiều ngả đường tối om, vẫn thưa thớt có nhà còn treo đèn ngôi sao ngoài cửa, thấy nơi nào có tiệm cà phê là gọi nhau dừng lại xem giá cả của họ rồi cả bọn phá ra cười ngặt nghẽo vì không biết làm gì khác.
Tôi nói Noel cuối cùng vì sau đó, nhiều bất trắc đã xảy ra, đẩy chúng tôi về những hướng đi cách biệt.

Lúc ấy, trong hoàn cảnh ảm đạm của Sài Gòn những năm cuối thập niên 1970, không ai nhìn thấy dù chỉ le lói chút ánh sáng ở cuối con đường tuyệt vọng nên cả thành phố nhao lên chuyện vượt biên. Gia đình Phụng đi một chuyến bất thành, trở về.

Phụng nói: “Thủy triều lên quá nhanh, nước dâng ngập quá ngực, tôi đôn cháu Uyên trên vai nhưng mọi người chen chúc hỗn loạn mà thuyền lớn thì đậu xa bờ vì sợ người đi hôi tràn ngập nên đành phải quay lại thôi!”

Phụng kể bằng một giọng bình thản, vẫn nụ cười trên môi và ánh mắt lấp lánh. Đối với Phụng, dường như thất bại trong một ước muốn hay toan tính là chuyện đời bình thường.

Sau lần thử thách này, chúng tôi ít gặp nhau vì Phụng thường xa thành phố để tự lo kế hoạch vượt biển cho gia đình. Quán cà phê đóng cửa. Kế hoạch của Phụng không thành công và gia đình anh chị tan vỡ trong lặng lẽ. Như chiếc bong bóng nước vỡ rất khẽ trong cơn mưa giông bất ngờ.

Thời gian trôi qua không biết bao lâu, một hôm tôi lại nhìn thấy Phụng trên chiếc xe Honda quen thuộc nhưng thiếu cháu Ý Uyên trên cái bình xăng và sau lưng anh không còn Dung mà là một phụ nữ khác với khuôn mặt sáng và nụ cười đầy đặn. Chúng tôi chào nhau, mừng gặp gỡ rồi chia tay.

Ít lâu sau, một buổi tối đã khá muộn, Phụng đột ngột đến nhà tôi. Anh bước thẳng đến chỗ cái sofa quen thuộc tôi đang nằm dưỡng bệnh vì cháu Thái Hà vừa mất, ngồi thụp xuống, cầm tay tôi và nói nhỏ đủ cho hai chị em nghe: “Chị H, ngày mai tôi và cháu Uyên đi rồi, tôi đến thăm và chào chị. Chị cố giữ gìn sức khỏe kẻo tội bà cụ và mấy đứa bé.” Phụng dúi vào tay tôi số tiền tôi nhớ là nhiều lần hơn số tiền tôi san sẻ cho Phụng cầm đỡ khi cháu Ý Uyên phải vào nhà thương vì sốt viêm màng não. Tôi từ chối thì Phụng úp bàn tay tôi lại, điềm đạm và cương quyết: “Không là bao nhiêu nhưng chị sẽ cần.” Rồi Phụng vội vã ra về.

Nước mắt ướt đầm tay áo, tôi chỉ còn biết cầu nguyện cho Phụng, cháu Uyên và gia đình mới của anh lên đường được bình an. Qua bữa sau, Dung đến tìm tôi lúc xế trưa, thì thầm: “Em nhờ chị đến cái địa chỉ này, xem Phụng và cháu Uyên đã đi chưa?” Tôi gượng dậy, thuê xe đi ngay. Giờ đây, nhắc lại chuyện cũ, tôi nhớ mang máng là tôi đã đi bộ qua một khu chợ nghèo sình lầy, chỉ còn mấy dãy lều trống hoác trong ánh chiều tà hiu hắt.

Căn nhà mang số Dung ghi cũng trống trơn, không có người. Tôi đứng bơ vơ trên cái sàn gỗ ghép bằng những mảnh ván thưa, nhìn xuống thấy mặt nước đen ngòm bên dưới. Một người đàn bà đi qua, nhìn vào và nói bâng quơ: “Kiếm mấy người vượt biên úm ở đây hả? Đi hết rồi.” Lộn trở ra con đường lầy lội cũ trong buổi chiều đã tắt nắng, tôi vừa mừng cho bạn, vừa nghe lòng nhẹ hẫng, trống trải, như vừa mất mát một điều gì từng khăng khít với tôi vô cùng nhưng từ nay không còn nữa.

Thời gian sau, tuy vẫn còn lây lất sống trong thành phố nhưng tôi không có lần nào gặp lại Dung. Qua bạn bè chung, tôi biết tin gia đình Phụng tới đảo bình an và Dung sinh thêm một con gái.

Tuy kỷ niệm buồn vui giữa chúng tôi không nhiều nhưng tình thân của chúng tôi đẫm nước mắt của những cuộc chia ly xé lòng không hẹn trước, khiến phần tôi, dù không biết cách nào để diễn tả, mỗi khi ký ức ôn lại quãng đời này, tôi không thể ngăn được nỗi đớn đau cồn lên trong ngực, làm nước đầy lên hai mắt.

Phụng là một người bạn trung hậu, trọng thâm tình và chữ tín. Anh nói ít, nghĩ nhiều, làm đầy đủ. Anh giao du với ai, cũng để lại mỹ cảm khi rời xa, không quá đậm đà nhưng bền bỉ.

Phụng là một nghệ sĩ mực thước, theo tôi, khá hiếm hoi. Anh yêu vẻ đẹp của đời sống nên biết tạo ra sự hài hòa để vẻ đẹp ấy tồn tại và rực rỡ. Anh nhường nhịn, sẵn sàng quên mình. Một mai xa nhau, người cho tôi tạ lỗi… thấy trong sự quên mình ấy, hình ảnh con phượng hoàng bay lên từ lửa đỏ.

Phụng là một nhạc sĩ tinh tế. Cứ đọc nguyên tác những bài thơ do Phụng phổ nhạc để thấy khả năng chọn lọc chữ nghĩa và thi tứ của Phụng, hoàn hảo đến ngạc nhiên, từ “Hạnh Phúc Tôi” đến “Tạ Ơn Em.” Cảm giác như Phụng là một người làm vườn mạnh tay khi cần. Anh tỉa cắt đến tận cùng để chỉ giữ lại tinh hoa tuyệt mỹ của một dáng cây bonsai nghệ thuật.

Phụng là một ông bố kham con và thương yêu con hết mực. Tất cả niềm vui sống của anh, ngoài cung đàn, tiếng hát, khuôn nhạc, dành hết cho con, kể cả tự do của một ông bố nghệ sĩ, sống tràn đầy và ít bộc lộ.

Sau cùng, Phụng là một người đàn ông thủy chung. Anh viết nhạc, anh hát cho tình yêu đời đời, kiếp kiếp. Tình yêu như suối nguồn, róc rách, trong trẻo, dịu dàng len qua những ghềnh đá, nuôi dưỡng tâm hồn anh và không bao giờ cạn.

Dù sau này ra hải ngoại, nhiều lần tôi được nghe và nhìn Phụng hát trên sân khấu, trong thính phòng đầy ắp người hâm mộ nhưng với tôi, tiếng hát của anh luôn là tiếng hát rất cô đơn, thật thà, không son phấn, của riêng bạn bè với một cây ghi-ta gỗ. Tiếng hát của anh xa vắng, như gió lùa qua vòm cây, đánh thức những khóm lá cho chúng đùa vui dưới ánh trăng. Tiếng hát của anh làm lay động những khóm hoa, cho chúng thả hương bát ngát giữa trời khuya. Tiếng hát của anh gọi dậy vùng ký ức ru êm những mơ ước không đạt của đời người. Mà anh không chỉ hát, anh diễn tả bằng thanh âm một nội dung đầy tình tự, khắc khoải, cố vươn tới người nghe như một đền tạ mọi ân tình đã đến cùng anh. Đứng trên sàn diễn, trong những bộ complet may cắt khéo, dường như Phụng luôn có nỗi ngượng ngùng của một người không đứng ở đúng cái chỗ của mình.

Khoảng giữa năm 2010, bạn bè được tin anh lâm bệnh sau chuyến về trình diễn ở Cali. Vợ con lo lắng. Bạn bè quan tâm. Anh nghĩ gì, không ai biết.

Qua điện thoại, vẫn được nghe cái giọng điềm đạm cố hữu, thấp thoáng nụ cười hiền hậu đã gắn liền với nhân dáng anh như từ khi mọi người biết anh. Riêng tôi mừng cho anh vì chị Ái là một người vợ tận tụy trong tình yêu. Tôi biết anh được chăm sóc kỹ lưỡng, được bảo bọc trong tình gia đình là tổ ấm đúng nghĩa của danh từ này. Anh là người cẩn trọng, chắt chiu dành dụm, nào biết để khi cần, được nhận lại. Bởi vì, anh sẵn sàng làm chiếc que diêm, một lần lóe lên, thắp đời em sáng lung linh… Phần anh, buồn một cõi riêng…

Bùi Bích Hà

**************

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2018

Từ Dung & Từ Công Phụng-Đoàn Thạch Hãn

Từ Dung là con gái út của nhà văn Nguyễn Tường Long Hoàng Đạo, và là em gái cô Lan Phương dạy Gia Long. Trong số "thập tứ nữ anh hào" của CVA 5461, chỉ phần nhỏ chuyển sang Trưng Vương, còn phần lớn sang Gia Long, có thể có người biết tới cô giáo sư mà học trò mê như điếu đổ này! Từ Dung sinh năm 1945, tốt nghiệp Cử nhân văn chương năm 1969. Trong thời gian học Đại học Văn Khoa, cô gặp Từ Công Phụng, yêu và cưới anh! Cô cưới anh theo đúng nghĩa là có sính lễ và rước rể về nhà vợ theo đúng truyền thống mẫu hệ của người Chàm. <!>

Từ Dung học hát từ Châu Hà, vợ nhạc sĩ Văn Phụng. Hồi đó trong các bảng quảng cáo tên Từ Dung và Từ Công Phụng lúc nào cũng đứng cùng nhau: Từ Dung_Từ Công Phụng, hệt như cặp Lê Uyên_Phương cũng đang nổi, cùng thời!
Từ Dung và Từ Công Phụng hát với nhau từ sớm những sáng tác của Từ Công Phụng, đã thu một Cuốn băng (Tơ Vàng 3) vào năm 1971.

"Người trong nghề" nhận xét về Từ Dung thế này: Ca sĩ tài tử Từ Dung là "cố nhân" của nhạc sĩ Từ Công Phụng. Cô là một giai nhân sắc nước hương trời, một thời là Á Hậu trong một cuộc thi Hoa Hậu ở Sài Gòn vào thập niên 60.

Từ Dung trắng trẻo, mảnh mai, khuôn mặt rạng rỡ và thông minh, dáng dấp cao sang và thanh thoát. Cô thường mặc váy maxi hoa màu sặc sỡ, trên mặc áo sơ mi trắng nên có sức thu hút cực kỳ vũ bão.
Từ Dung có giọng hát từa tựa như giọng Châu Hà, tuy cô ngân và dàn trải làn hơi không được điêu luyện bằng Châu Hà. Lý do: Từ Dung được Châu Hà truyền nghề và luyện giọng". (Nhạc Vàng). "Năm sau, 1964, cô đậu Tú tài I, xong đậu Tú tài II năm 1965. Lên đại học cô vô học ở Văn Khoa và gặp Từ Công Phụng trong thời gian này. Cô tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa năm 1969 và thành hôn với nhạc sĩ Từ Công Phụng cùng năm đó. Về sinh hoạt âm nhạc thì Từ Dung bắt đầu lên sân khấu hát cặp với Từ Công Phụng từ năm 1967. Nam Lộc có nghi nhận cô và Từ Công Phụng thường sinh hoạt ở Quán Văn trong khuôn viên Văn Khoa từ 1968, cùng thời với Khánh Ly và Trịnh Công Sơn [4]. Sau khi Quán Văn đóng cửa cả đám kéo về Quán Gió của Nam Lộc trên đường Võ Tánh [4].

Năm 1971 Từ Dung bắt đầu xuất hiện trên TV, và có mặt trong cuộn băng Tơ Vàng 3. Cô song ca với Từ Công Phụng hai bài: Vùng Trời Kỷ Niệm, Mùa Thu Mây Ngàn, và đơn ca ba bài: Đêm Không Cùng, Lời Cuối và Đêm Độc Thoại. (Nguyễn Sĩ Hạnh) Không rõ sau 30.4.1975 thì hai người sống ra sao. Theo lời ông Đinh Quang Anh Thái [6] thì tới năm 1976 Từ Dung và Từ Công Phụng vẫn còn là vợ chồng. Trên một diễn đàn, có người kể lại là sau tháng 4/1975 “Từ Công Phụng có mở 1 quán cafe ở Trần Quang Khải là Cafe Từ Dung, với cái đàn piano trắng. Quán thu hút nhiều khắch mê nhạc thính phòng và khi nào cảm thấy “an toàn” thì được chủ nhân hát và chơi piano” [7]. (Nguyễn Sĩ Hạnh)

Cái quán cà phê này tôi có qua mấy lần, ngó qua nhưng không vào, thật tiếc! Sau giai đoạn này 2 người chia tay! Năm 1980, Từ Công Phụng vượt biên qua Mỹ cùng gia đình (mới). Sau khi hai người chia tay,Từ Công Phụng tỏ ra chán ghét Từ Dung một cách kì lạ. "Cũng lâu quá còn gì. Chúng tôi chia tay vì một lỗi rất nặng của cô ấy, mà tôi bây giờ không muốn nhắc đến chuyện đó nữa…" Sau khi Từ Công Phụng và Từ Dung chia tay, bài Vùng Trời Kỷ Niệm đã không còn được ai hát gần 40 năm rồi.

Ngay cả những album mà Từ Công Phụng phát hành sau này, ông cũng không hát lại bài hát đã từng hát chung với Từ Dung trong băng Tơ Vàng 3. (DĐ Hạt Nắng/Ann Tran)

Về phần Từ Dung:

"Người mướn phần nửa trước tầng trệt là cô Từ Dung, hay ít ra là theo lời bà chủ nhà và mấy cô con gái. Tôi đoán quãng này là lúc nhạc sĩ Từ Công Phụng đã vượt biên rồi. Tôi không có thì giờ để ý tới những “người hàng xóm” của mình sống ra sao. Ban ngày vật lộn với cơm áo, buôn bán ngoài chợ Tân Định cứ phải canh chừng công an dẹp chợ, tối về phòng trọ ngủ thì phập phồng không dám ngủ say, để lỡ công an xét nhà thì còn nghe tiếng gõ cửa của mấy cô con gái bà chủ nhà báo động mà dọt lên trần nhà cho lẹ. Đại khái chuyện mình mình lo, cứ vậy mà cứ ngày qua ngày. Buổi tối khi đạp xe đạp cọc cạch từ một quán cà phê nào đó về nhà trọ, mở cổng vô tôi thường thấy cô Từ Dung ngồi một mình trước thềm nhà, im lặng trong bóng tối, khỏa thân. Mấy cô con gái của bà chủ nhà nói là cô không được bình thường cho lắm. Khi biết cô là Từ Dung đôi khi tôi cũng muốn hỏi thăm nhưng nghe nói vậy và nhứt là lần nào cô cũng ăn mặc kiểu bà Eva, thành ra tôi chỉ lẳng lặng nhìn thẳng và đi thẳng ra nhà sau.(Nguyễn Sĩ Hạnh: Nhớ Từ Dung và Những đêm độc thoại).

Tôi cũng như ông Hạnh:

"... thấy thương cô Từ Dung. Không biết cô nghĩ gì những khi khỏa thân ngồi một mình im lặng trong bóng đêm trước thềm nhà trọ. Về người cha cô không nhớ mặt… về những tháng ngày đẹp đẽ ở Văn Khoa… về ánh đèn sân khấu muôn màu muôn sắc từ khi cô ra trường cho tới tháng 4/1975… hay là về những truân chuyên và dâu bể sau đó… và cô có hát thầm trong đầu:

Ôi! tiếng hát em đêm nào mọc cánh bay đi lạc vào vùng trời mưa lạnh giá. Ôi! những cánh tay đem buồn ghì lên vùng tuổi vắng rót sầu trên tiếng hát đi hoang …
(Đêm Độc Thoại – Từ Công Phụng)"

Xin mượn lời của ông:

"Có bạn thắc mắc là tôi chắc vô công rỗi nghề nên kiếm chuyện viết về một cô ca sĩ cũ lúc còn phong độ đã không nổi tiếng cho lắm mà gia tài âm nhạc để lại cho hậu thế không có gì, dù rằng là cô là hậu duệ của nhóm Tự Lực Văn Đoàn và có một thời là vợ của nhạc sĩ Từ Công Phụng. Tôi thích nhạc của Từ Công Phụng, thích nhất hai bài Trên Ngọn Tình Sầu và Mắt Lệ Cho Người. Thêm vào đó thì tôi luôn “mê” những cặp nhạc sĩ / ca sĩ – dù có romance hay không gì đi nữa (miễn là đừng giống như hai cha con!) – như Trịnh Công Sơn và Khánh Ly, Lê Uyên và Phương, Từ Dung và Từ Công Phụng… Không có may mắn được coi Từ Dung và Từ Công Phụng hát live nhưng không hiểu tại sao hồi trước khi nhắc đến Từ Dung và Từ Công Phụng thì tôi thường liên tưởng tới hình ảnh ông đàn cho cô hát bài Bây Giờ Tháng Mấy . Có lúc tôi nghĩ là mình chắc đã từng coi hai người hát trên TV, hay là nghe qua băng nhạc. Nay kiểm lại thì chắc là không phải. Có thể chỉ vì bài Bây Giờ Tháng Mấy chăng."

Đây chỉ là chuyện phiếm, nhưng không phải là đem chuyện người ra để cợt đùa! Người Tây phương khi xa nhau rồi ít khi để hận cho nhau, đôi khi còn coi nhau và bạn, và đặc biệt có trường hợp như Liz Taylor làm đám cưới lại với Richard Burton. Từ Dung không xuất hiện trong dư luận, không phân trần, không tuyên bố! Nhưng một khi ông Từ Công Phụng hết lòng ngợi ca bà vợ mới, thì cũng nên tỏ ra đại lượng với người đã sống cùng mình gần mười năm trời. Có khó lắm không? Dầu gì thì cũng có lúc 2 người sẽ gặp lại nhau mà! vì như Từ Công Phụng nói, đời người ta rồi sẽ "như chiếc que diêm" thôi!


Lê Ngọc Phượng
Tháng 7/2012
**************

Chuyện tình hợp tan của Từ Dung và Từ Công Phụng
Trên ngọn tình sầu
Cùng thời với Lê Uyên và Phương, một đôi song ca nổi tiếng khác cũng đã đi vào lòng người yêu nhạc những dấu ấn đặc biệt. Đó là: Từ Dung – Từ Công Phụng.
Từ Công Phụng sinh năm 1942 tại Ninh Thuận. Là một nhạc sĩ sáng tác khá nổi tiếng giai đoạn 1950 – 1975 tại miền Nam. Ông có thể hình to lớn, nhưng dáng dấp lại rất nghệ sĩ, ăn nói nhẹ nhàng, lịch sự, dễ gây thiện cảm với mọi người. Là người dân tộc Chăm, được chính quyền Sài Gòn ưu đãi theo chính sách đối với các dân tộc thiểu số. Vì thế, chưa tốt nghiệp tú tài, Từ Công Phụng đã được ưu tiên vào học trường đại học quốc gia Hành chánh. Tuy nhiên, chỉ học được hơn 1 năm thì ông bỏ học, đi làm biên tập viên cho một đài phát thanh. Không như nhiều bài báo trong và ngoài nước cho rằng Từ Công Phụng đã tốt nghiệp cử nhân Luật tại Sài Gòn.

Không qua một trường lớp âm nhạc nào cả, nhưng với năng khiếu bẩm sinh và một tâm hồn nhạy cảm, Từ Công Phụng đã tự học để trở thành một tên tuổi lớn trong lãnh vực sáng tác. Năm 1960, ông ra mắt ca khúc đầu tay Bây giờ tháng mấy khi vừa tròn 18 tuổi và ngay lập tức đã trở thành nổi tiếng. Có thời gian Từ Công Phụng sống tại Đà Lạt và đã cùng với Lê Uyên Phương, thành lập nhóm nhạc Ngàn Thông, biểu diễn hàng tuần trên đài phát thanh Đà Lạt. Và chính trên làn sóng của đài này Bây giờ tháng mấy đã được công chúng đón nhận một cách nồng nhiệt. Không dữ dội như Lê Uyên Phương, nhạc của Từ Công Phụng đầy chất trữ tình, êm ái với ca từ trau chuốt thật sang trọng. Ông còn có biệt tài phổ thơ vào các ca khúc rất thành công. Đặc biệt là thơ của nhà thơ Du Tử Lê. Tiêu biểu như những bài Trên Ngọn tình sầu, Ơn em…Năm 1968, Từ Công Phụng gặp Từ Dung, một cô gái có làn da trắng, đẹp lộng lẫy, từng đoạt danh hiệu Á hậu trong một cuộc thi sắc đẹp tại miền Nam. Đôi trai tài gái sắc này sau đó đã nên duyên chồng vợ.
Sinh năm 1945, Từ Dung là con gái của nhà văn Hoàng Đạo (Nguyễn Tường Long) trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn, và là cháu ruột của hai nhà văn Nhất Linh (Nguyễn Tường Tam) và Thạch Lam (Nguyễn Tường Lân). Năm 1965, Từ Dung tốt nghiệp Tú tài toàn phần và đến năm 1969 lấy bằng cử nhân văn chương. Vốn con nhà danh gia vọng tộc lại được học hành đến nơi đến chốn, nhưng Từ Dung rất say mê ca hát và cũng được trời ban cho một chất giọng khá hay. Lúc bấy giờ, Từ Dung đang theo học thanh nhạc với ca sĩ Châu Hà, vợ của nhạc sĩ Văn Phụng. Chính môi trường này đã đưa đẩy Từ Dung gặp gỡ rồi quen biết với Từ Công Phụng. Tài và sắc đã trói buộc họ vào với nhau, để thành vợ chồng cho cuộc đời có thêm một đôi song ca ăn khách. Lần đầu họ xuất hiện bên nhau trên sân khấu quán Văn ở đại học Văn Khoa với ca khúc Bây giờ tháng mấy.

Vào thời điểm này, có 3 cặp đôi nổi đình nổi đám là thần tượng của thanh niên, sinh viên, học sinh: Khánh Ly – Trịnh Công Sơn, Lê Uyên – Phương, Từ Dung - Từ Công Phụng. Mỗi cặp một tính chất riêng, nhưng đều giống nhau ở chỗ giọng nam kiêm luôn sáng tác. Trong 3 cặp này, thì Từ Dung - Từ Công Phụng ít nổi tiếng hơn, nhưng cũng là một hiện tượng trong đời sống âm nhạc dạo đó.
Sống với nhau có một con gái thì Từ Dung - Từ Công Phụng chia tay, một cuộc chia tay khá buồn! Chẳng ai biết được nguyên nhân dẫn đến sự đổ vỡ này. Nhưng theo một người quen thân của cặp đôi này, thì vào một chiều 30 tết, ông ta tình cờ gặp Từ Công Phụng trên đường và họ đã rủ nhau đi bộ về nhà. Dọc đường, Từ Công Phụng đã tâm sự hết nỗi niềm của mình với những lời trách móc Từ Dung. Nhưng đó cũng chỉ là những lời từ phía của Từ Công Phụng, còn Từ Dung thì chẳng nghe nói một lời nào.
Năm 1980, Từ Công Phụng sang Hoa Kỳ, định cư tại Portland, tiểu bang Oregan và lập gia đình mới với một người phụ nữ tên là Kim Ái. Thời gian này, Từ Dung còn ở lại Việt Nam, bà mướn một căn phòng trong cư xá Ngân Hàng, quận 3, và có biểu hiện tâm thần. Bà ít khi mở miệng nói với ai một lời nào. Đêm đêm, thường khỏa thân ngồi lặng lẽ trong bóng tối trước hiên thềm như một pho tượng. Một thời gian sau, Từ Dung qua cơn trầm cảm và cũng sang định cư tại Hoa Kỳ và sinh sống tại tiểu bang Hawaii. Từ Dung cũng đã lập gia đình khác với một người đàn ông Mỹ.
Ở Hoa Kỳ, Từ Công Phụng vẫn tiếp tục cuộc đời sáng tác và ca hát, ông đã nhiều lần về thăm quê nhà và ít nhất đã có 2 lần biểu diễn tại một phòng trà nổi tiếng ở Sài Gòn, cuối năm 2012 ông đã có đêm nhạc riêng tại Nhà hát TP. Còn Từ Dung thì im hơi lặng tiếng luôn, chẳng còn nghe ai nhắc đến tên của bà nữa. Ngay cả Từ Công Phụng trong các bài phỏng vấn ông cũng chỉ nói đến Kim Ái và các con sau này. Cứ như Từ Dung chưa bao giờ xuất hiện trong sự nghiệp và cuộc đời của ông. Mọi chuyện dường như đã chìm hẳn vào quên lãng. Âu đó cũng là nỗi đau “hồng nhan bạc phận” của Từ Dung.
Đoàn Thạch Hãn

**************

BỔ TÚC VỀ TỪ CÔNG PHỤNG & LÊ UYÊN PHƯƠNG

(Qua sự quen biết cá nhân của Vương Đằng với Từ Công Phụng & Lê Uyên Phương và qua bài viết về TCP của Nguyễn Sĩ Hạnh và Lê Ngọc Phượng 07/2012)
Vương Đằng nhỏ hơn Lê Uyên Phương 3 tuổi và cũng nhỏ hơn Từ Công Phụng non 2 tuổi. Vương Đằng cũng mê nhạc, sáng tác nhạc và có lập ban nhạc; nhưng không dám hy sinh đời mình cho âm nhạc mà lo học hành, dạy học và cùng các bạn lập Đoàn Thanh Niên Công Tác Xã Hội (ĐTNCTXH) đầu năm 1964.

Khoảng hè 1965, dưới danh nghĩa của ĐTNCTXH, Vương Đằng tổ chức một buổi trình diễn nhạc miễn phí gồm dăm ca sĩ có tiếng và Ban Văn Nghệ Nguồn Sống do Nghiêm Phú Phát làm trưởng ban) ở giảng đường lớn trong khuôn viên Trường Đại Học Dược Khoa. VĐ mướn dương cầm và mời nhạc sĩ Nghiêm Phú Phát đệm. VĐ có mời TCP và Thanh Lan trình diễn vì lúc đó TCP chưa có gặp Từ Dung và thường đi trình diễn song ca với Thanh Lan thường gọi đôi song ca Thanh Lan-Từ Công Phụng.
Đầu năm 1966, Vương Đằng có lập "quán nhỏ Vương Đằng" ở cửa sau Lăng Ông Bà Chiểu và bắt đầu quen thân hơn với TCP khi anh đến gởi tập nhạc "Vùng Tuổi Mây - Tình khúc Từ Công Phụng" (mà bây giờ VĐ còn giữ bản có chữ ký tặng của TCP). Khoảng năm 1972 hay 1973, vợ chồng TCP có mua nhà ở gần nhà bên vợ của VĐ (hẻm 2) ở dưới dốc Cầu Bông, được coi là hẻm 2B (nhỏ xíu!), trong khi hẻm có Thầy Ba Cầu Bông là hẻm 1. Và thỉnh thoảng VĐ đến nhà TCP chơi và gặp Từ Dung.

Theo quen biết và nhận định, VĐ đồng ý với tác giả Đoàn Thạch Hãn (ở bài bên dưới) mà tin chắc rằng TCP không có đậu bằng cử nhân luật như báo chí hay trên mạng nói.Chuyện bất hòa hay đổ vỡ của cặp vợ chồng song ca TCP chắc chắn xảy ra sau 30/04/75 bởi vì chính VĐ gặp TCP vào buổi sáng 29/04/75 ở khuôn viên phía sau thuộc Tòa đại sứ Hoa Kỳ và anh nhăn nhó nói đại ý như sau: Vợ con tao còn bị kẹt ở nhà. Chắc tao phải về!...

Và TCP đã bỏ Tòa đại sứ Hoa Kỳ để về gặp vợ con trong thời gian VĐ lên máy bay trực thăng ra hàng không mẫu hạm Hancock...

Khoảng thời gian 1999-2000, ở Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon) bên California, có một hội cao niên nằm trên đường Bolsa mà người hội trưởng lại có tên là Từ Dung. VĐ có đến hỏi hai lần, nhưng không gặp chính Từ Dung mà chỉ gặp nhân viên thì họ đều trả lời Từ Dung nầy không phải là vợ cũ của TCP. VĐ rất thắc mắc bởi vì cái tên hay tên hiệu Từ Dung RẤT HIẾM CÓ. Cho đến bây giờ VĐ vẫn chưa biết thực hư như thế nào. VĐ hy vọng Từ Dung hay quý độc giả giải đáp thắc mắc giùm VĐ. Xin cám ơn trước!
Về cặp vợ chồng song ca Lê Uyên Phương, VĐ quen thân hơn từ ở Sài Gòn, Chợ Lớn (nhà của họ ở hẻm gần kế tửu lầu Á Đông và đã có cháu Uyên Uyên) và ở California và có nhiều kỷ niệm và các tập nhạc được ký tặng (ngay cả tập "Vũng Lầy Của Chúng Ta" được ký tặng năm 1973!). VĐ có gặp vợ chồng LUP khi họ ra mắt tập "Tình Như Mây Cõi Lạ" ở nhà hàng Seafood Paracel (khu Sài Gòn Nhỏ). Khi VĐ được tin nhạc sĩ LUP mất khoảng 10:30 tối, VĐ thao thức gần suốt đêm và đặt được bài thơ "Khóc Thương Anh Phương". Bài thơ được vẽ và in, bỏ vào khung kính và đem đến nhà quàn. Sau đám tang, VĐ có đến viếng Lê Uyên ở tư gia và ngạc nhiên thấy bài thơ và khung của VĐ được để trên bàn thờ của Lê Uyên Phương (VĐ chỉ sống ở khu Sài Gòn Nhỏ có 5 năm từ 1999-2004 để lo việc xuất bản sách của mình!).Có một điểm VĐ cần thấy phải thông báo sự sơ sót của tác giả bài viết (Đoàn Thạch Hãn) về tuổi "thọ" (theo phong tục Việt Nam chết trước 60 tuổi thì không được cho là "thọ"!) của Lê Uyên Phương: Năm 1999, Phương qua đời ở tuổi 51, thế là cũng đã quá "thọ". Tính theo toán trừ: Chết năm 1999 mà sinh năm 1941 thì tuổi sống được là 58 (theo tuổi tây) hay 59 (theo tuổi ta) chứ không phải 51. (VĐ nhớ chắc LUP chết đầu tháng 6 trong khoảng ngày 5-8 tháng 6, 1999 dương lịch).
Source http://ngotinhyen.com

Welcome to Yên

Ngủ yên đi giấc mộng khôn nguôi
Núi đau trăng hận hãy yên vui
Biển thương sông ghét yên lòng nhé!
Vết thương yên ấm đá ngậm ngùi

**************

https://dactrung.com/blog/

=======

Mẫu xe máy 50 phân khối


Có hôm xe hết xăng, Phụng nhìn tôi, cười thay cho câu hỏi: “May ra chị còn?” Chúng tôi thân nhau đến nỗi Phụng biết tôi có mẹ già, nhà lúc nào cũng phải dự trữ một chai xăng phòng khi đêm hôm cơ lỡ cần di chuyển. Có hôm đúng bữa, mẹ con tôi đang chuẩn bị ăn cơm, kéo luôn 3 nhân khẩu nhà anh vào, vét nồi niêu sạch bóng.

This image has an empty alt attribute; its file name is image-14.png

Xe Ga Honda Today 50cc

Honda Today 50cc mẫu xe tay ga 50cc được trang bị hệ thống phun xăng điện tử, trọng lượng nhẹ, cốp xe rộng được nhập khẩu về bán thông qua các đại lý xe tư nhân và giá cả còn tùy vào thời điểm, chỉ biết mức giá của xe tay ga 50cc Honda Today Fi hướng đến các đối tượng học sinh, sinh viên chưa có bằng lái. Hiện Honda Today 50cc có giá dao động từ trên 37 triệu đồng với 7 màu tùy chọn tương đương với giá các dòng xe tay ga tầm trung khác tại thị trường Việt Nam.

=====

ĐƯỜNG TRƯƠNG TẤN BỬU MỘT THỜI

Đường Trương Tấn Bửu là con đường khá ngắn của Sài Gòn - Gia Định xưa kia. Nó chỉ dài khoảng bảy trăm mét, từ nhà thờ Nam đầu đường Võ Tánh (Hoàng Văn Thụ) cho đến đường Nguyễn Huỳnh Đức, nay là Huỳnh Văn Bánh, thuộc tỉnh Gia Định. Đi quá ngả tư này một quãng, nó có cột mốc biểu thị đã trở thành đường Trần Quang Diệu thuộc đô thành Sài Gòn. Con đường lề rộng, thanh lịch. Có đoạn đường còn giữ được vài cây cao bóng cả như đoạn gần trường Chánh Tâm. Nhiều đoạn có nhà cửa hai bên ngay ngắn. Tuy vậy, không nhiều người biết đến nó. Con đường này không có hàng quán nào nổi bật, cũng không có rạp hát, tiệm may danh tiếng. Sau này, đường được biết đến nhiều hơn nhờ có một số nhà cho thuê bán sách cũ, nó trở thành đường sách cũ Trần Huy Liệu, lấy theo tên đường mới. Và nhờ có một ngôi chùa nhỏ nhưng tiếng tăm không nhỏ là Thanh Minh thiền viện.

Nhà tôi ở trong xóm phía sau nhà thờ Nam, trong con hẻm dẫn ra khu bán sách cũ. Có lúc hẻm này được gọi là “hẻm Lẩu bò Tư Cầu”, vì đầu hẻm có một quán nhậu có món lẩu bò là đặc sản, không biết chủ quán có phải là người hâm mộ nhà văn Lê Xuyên với tác phẩm chú Tư Cầu không? Bây giờ quán lẩu bò Tư Cầu không còn nữa, hẻm này lại trở lại là hẻm 221.

Con đường đơn sơ này là nơi chứa đầy những kỷ niệm, và cả những chuyện kỳ lạ tôi biết trong đời. Luôn luôn khi có dịp đi trên lề đường rộng của con đường nhỏ này, tôi có lúc như một nhân vật hoạt hình, thu nhỏ lại, bận quần soọc nhảy chân sáo trên đường. Đó là những ngày hè, những ngày Tết đầu thập niên 1970.
Nhà thờ Nam, ngôi nhà thờ xây đơn giản, có ông cha sở mập mạp và khá nghiêm khắc với đám con nít, nay đã mất. Trong khuôn viên nhà thờ, nửa thế kỷ trước, sát hang đá và tượng chúa có một cái hồ bé xíu xây bằng xi măng hình dáng nước Việt Nam chữ S. Nước hồ xanh đen, tù đọng lâu năm không lối thoát, thành hồ phủ rêu. Bạn trong xóm tôi, ra đó chơi, leo xuống hồ bắt nòng nọc và bị đạp trúng vật gì đó dưới hồ, đứt chân chảy máu. Một thời gian sau, đang ngồi ăn cháo huyết, bạn ấy bị cứng hàm, người cong lên. Người nhà vội đưa vào bệnh viện và bác sĩ bảo xác định là bị nhiễm vi trùng uốn ván, hay còn gọi là phong đòn gánh, người cong như cái đòn gánh. Thủ phạm là mảnh chai hay mảnh sắt nào đó dưới cái hồ tù đọng. Chỉ chậm độ nửa tiếng đến bệnh viện là đi đứt, bác sĩ bảo vậy. Sau này khi có tuổi, thỉnh thoảng gặp nhau, hai đứa vẫn nhắc lại chuyện này.

Bao bọc khuôn viên nhà thờ là một bức tường dài chạy từ đường Võ Tánh vòng qua Trương Tấn Bửu. Phía mặt tường đường Trương Tấn Bửu là bến xe Taxi, luôn thoang thoảng mùi nước tiểu. Tôi còn nhớ cảm giác những buổi chiều chủ nhật, tắm rửa sạch sẽ, thay áo mới đi cùng ông anh, bà chị lên taxi ra trung tâm Sài Gòn “bát phố Bô-na”, tức là di dạo đường Lê Lợi mua sách và các loại bút, giấy croquis cho một ông anh khác trong nhà. Ta-xi đầu thập niên 1970 không có máy lạnh, trời chiều mùa hè còn nóng nhưng khi ngồi trong lòng anh, có điều gì đó êm đềm dễ chịu khi mới tắm mát, mùi xà bông thơm Cadum tỏa ra từ trên tóc, trên người trong khoảng không chật hẹp của chiếc xe. Bên kia đường, thỉnh thoảng thấy ca sĩ Thanh Phong ra đứng tán gẫu với mấy người bạn gần sạp báo phía bên dãy chung cư Ngân hàng một tầng đối diện nhà thờ Nam mà người trong xóm tôi gọi là “Dãy phố lầu”. Khoảng giữa chung cư có một con hẻm đi xuyên qua dưới một căn hộ, đi thẳng vào khu chợ Lò Đúc, gọi là hẻm Hẹn Hò. Dân cư phía đầu hẻm tòan dân khá giả, thỉnh thoảng họ mở khiêu vũ trong nhà vào những đêm Noel, tết Tây. Vẫn thường có những thanh niên bận áo sơ mi phanh ngực, tóc dài đi ra từ hẻm. Họ là đồ đệ của phong trào hippy thời đó.

Bên này đường, qua nhà thờ Nam là đến đầu hẻm nhà tôi, đi tiếp đến quán cà phê Trúc Giang. Hồi còn nhỏ, đi ngang qua buổi sáng tôi thường hít cho sâu mùi cà phê thoảng ra và thèm thuồng nhìn mấy cái bánh pâté chaud đặt trên dĩa bày ngoài bàn. Quán bày hai cái bàn phía ngoài ban công để khách ngồi ngó ra. Mấy anh thanh niên dáng lịch sự nhàn tản ngồi giờ mấy tờ báo khổ to như Đại Dân Tộc, Điện Tín... Mấy chục năm sau, anh thanh niên có đôi mắt nheo như Richard Gere luôn ngồi phía sau ban công hồi xưa, đi ngang qua ngõ nhà tôi, rõ là già đi và khá nhỏ nhắn không như tôi hình dung trước kia, nhưng mái tóc bạc vẫn bồng bềnh và đôi mắt nheo quyến rũ như hồi xưa.

Cách quán cà phê vài căn là nhà của H., đứa bạn tôi hay đánh bóng bàn cùng. Nó trắng trẻo, môi dày và là con nhà khá giả. Những lúc đi đánh bóng bàn, H. hay kể đi kể lại chuyện hồi tháng 4 năm 1975, khoảng ngày 28 tháng 4, cả lớp nó kiểm tra một môn học. Hôm đó nó không làm bài được khi cả lớp đã nộp bài gần hết. Gần trường của nó xảy ra một vụ nổ rất gần, thầy và tất cả học trò hốt hoảng chạy ra ngoài. H. lập tức nhảy phốc lên bàn thầy, nhìn quanh quất không có ai liền vội xé nát toàn bộ mớ bài tập cả lớp vừa nộp xong rồi biến ngay. Anh bạn láu lỉnh này đã đi Mỹ sống từ lâu, không thấy trở về lần nào gần bốn chục năm qua.

(Cách nay một năm tôi gặp lại H. tại Sài Gòn. Anh đã là một doanh nhân thành đạt, cung cấp các máy bán đồ tự động cho các trường Đại học. Hai chúng tôi và người bạn bị nhiễm trùng chân ngày xưa đã có dịp ngồi nói chuyện với nhau thật vui)

Những năm 1969-1970, mỗi buổi sáng tôi thường đi bộ ra đầu ngõ, đứng trên cái nắp cống lớn kê cao. Từ đó, tôi thường ngó qua tiệm tạp hóa Phát Vinh, nơi có thể mua bất cứ thứ sách vở bút mục, có ông chủ tiệm cao to và trắng, thường bận áo thun ba lỗ và quần pyjama dài đi qua lại. Đứng đó tôi dễ thấy được dượng Út của tôi chở dì Út chạy đến đón tôi đi học trên chiếc xe vespa có cái mui bè ra màu xanh biển hơi xám. Tôi đứng phía trước, sung sướng hứng làn gió mát phía trước. Dượng Út hay cười rổn rảng, vui tính và chiều vợ. Chiều vợ nên vui vẻ dễ chịu với cháu của dì. Trưa học xong, tôi phải đi bộ về. Có lần, má tôi băng qua đường khi mang hàng sang chợ Ga để bán và bị xe tông, may là té văng ra ngoài, sợ quá xỉu luôn. Hàng xóm chạy về loan tin má tôi bị xe đụng chết khiến cả nhà hoảng loạn. May sao má không bị gì cả, nhưng từ đó khi băng qua đường, tôi cảm thấy sợ. Lúc đó, xe vận tải Mỹ đã nhập vào miền Nam với nhiều chiếc to lớn, không chỉ có bốn bánh xe nữa mà số bánh xe gấp đôi, gấp ba. Đã có người chết vì bị xe cán nằm dài trên đường Võ Tánh và xuất hiện câu thề: “Nói sai, tao bị xe nhà binh 18 bánh cán chết !”. Đi học về băng qua đường Trương Tấn Bửu, tôi nhớ chuyện má tôi đụng xe nên nhát không dám băng qua đường, đứng cà rà mất nhiều phút. Ông chủ tiệm tạp hóa Thụy Linh, nói giọng Bắc và gương mặt rất trí thức thấy vậy bước ra dắt tôi qua đường. Chỉ có vậy mà tôi nhớ ông tới giờ.

Đối diện tạp hóa Thụy Linh, bên này đường gần nhà bạn H. có một tiệm bán phụ tùng xe đạp tên là tiệm Tam Hà, chủ nhân cũng là người Bắc di cư. Dọc theo con đường này khá nhiều nhà gốc miền Bắc vào Nam năm 1954, mở tiệm tạp hóa, dụng cụ học sinh, bán phụ tùng xe đạp, bánh và cà phê, trà. Năm 1978, gia đình họ bị kiểm kê tài sản. Buổi tối, tôi đi ngang tiệm Tam Hà, bên trong nhà, đèn điện rất tù mù. Tôi thấy người con gái của chủ nhà đi qua lại lục lọi tủ, như một cái bóng, im lặng và nhẫn nhục. Họ là những người quen thuộc với tôi trước kia, thường gặp mỗi khi cùng ông anh ra mua phụ tùng xe đạp. Sau chuyện đó, họ đi đâu không ai biết. Tôi không bao giờ gặp lại họ nữa.

Anh tôi kể, hồi nhà tôi mới về khu này, bên kia đường Trương Tấn Bửu còn là sân tập đá banh trước 1954. Thỉnh thoảng người ta thả dê ra gặm cỏ, thơ thẩn trên những vạt đất mà trước đây, có nhiều nghi phạm bị lính Pháp bắt đứng đó đợi những tên chỉ điểm nhận mặt, chỉ cần gật đầu xác định theo Việt Minh là bắn chết tại chỗ. Dãy nhà bên này đường có mấy căn nhà phố mà dì Út tôi bảo khi còn nhỏ trước 1954 có thấy ông Cả Đành, tức ông Louis Vidal, hương cả làng Phú Nhuận đi dọc con đường này đi thu tiền thuê nhà hằng tháng. Đến thời tôi lớn lên, sau 1975, đi sinh hoạt thiếu nhi, thường tham gia hát hò và thường ghé nhà cô bạn có đôi mắt đen thẳm để cùng tập văn nghệ theo tiếng đàn mandoline của cô. Mới hơn ba mươi năm mà cô đã nằm trong một ngôi chùa giữa nhang khói và tiếng kinh kệ.

Đường Trương Tấn Bửu, chỉ là một khúc đường nhỏ thôi sao mà đầy ắp ký ức của tôi. Lạ sao, lại nhớ toàn những điều không vui, những người bạn không còn thấy lại, những người không quen cùng sống trên con đường ngắn, những chuyện làm mình ray rứt thỉnh thoảng lại thoáng qua trong trí nhớ đã đầy ăm ắp.

Phạm Công Luận
(trích cuốn “Sài Gòn chuyện đời của phố” tập II – Công ty sách Phương Nam xuất bản 2016)

Ảnh: một ngôi nhà trên đường Trương Tấn Bửu 1970. Ảnh của Jerry Bosworth.

67

=====

没有照片描述。

Ngã năm Bình Hòa

Hồi nhỏ, thỉnh thoảng ba mẹ tôi thuê taxi đến nhà dì Ba tại Ngã Năm Bình Hòa. Con đường vào nhà dì xe lắc lư. Quanh nhà khu vườn cây ăn trái xum xuê. Phía sau là khu mộ cổ theo dì kể, những người giàu có chết, chôn theo cả người hầu với chút thức ăn. Thức ăn hết, đời họ cũng kết thúc
This image has an empty alt attribute; its file name is image-15.png

Nhà dì như bảo tàng thu nhỏ.  Những bộ ván bằng gỗ quý, mát rượi. Dì cũng có nhiều tủ bằng gỗ quí, đựng đồ cổ. Anh họ tôi từng giải thích:  Đây là chiếc bình gốm sứ xanh thời Nhà Minh, đây là bình trà thời Khang Hi…Dượng Ba tôi cũng sưu tầm nhiều đồ pha lê quí của phương Tây, như chiếc ly khi uống nước, nghiêng một góc 45 cho thấy hình một cô gái khỏa thân nơi đáy...Nhiều nhà sưu tầm tìm đến trả giá chiếc bình gốm, cái chén bằng men sứ, mà theo lời mẹ, với số tiền đó, người nghèo có thể mua được con trâu, thửa ruộng.  Vậy mà dì, dượng đều lắc đầu.  Tính từ “vô giá” lần đầu tiên tôi nghe từ dượng Ba. 

Tôi lùng bùng:  vô giá tức “không có giá trị gì, sao lại không bán đi cho rồi”.  Anh họ tôi cắt nghĩa: “ Vô giá là không thể mua bằng tiền”. Ôi thôi, người lớn rắc rối quá, ra vườn hái trái cây hay hơn

Ổi xá lỵ, mận… nhà dì rất to, cây rất thấp.  Chỉ cái với tay tôi đã có thế hái được. Lớn lên, tôi luôn tự hỏi, dì lấy giống ở đâu, phân bón thế nào để cây thấp, trái no tròn vậy

Có lần, tôi và anh Năm thấy trái đu đủ to đùng lủng lẳng dưới tàng cây thấp. Anh bước tới, cầm đáy trái vặn nhẹ.  Đu đủ chưa chín, mẹ tôi mang về làm gỏi   Tuy không bị dì la, mẹ tôi cũng cảnh báo: hái trái chưa chín là “phá hoại”, chưa có sự cho phép của dì là vô lễ.  Bài học đó tôi nhớ hoài

Dì Ba còn là mẫu người nữ công gia chánh tuyệt vời.  Dì nấu thức ăn, làm bánh mứt thật ngon:  Mứt đậu que, mứt mãng cầu, mứt tắc…Đến thăm gia đình tôi, quà tặng của dì là những tấm khăn trải bàn, quần áo được may, được thêu, viền”rua” rất đẹp. 

Các chị tôi “bon chen” muốn học “nghề” của dì, nhưng chỉ vài buổi, ai cũng lắc đầu chào thua cái tính tỉ mỉ của dì. Rồi dì chết vì ung thư.  Cây trái trong vườn tự dưng thối gốc hàng loạt, ngã gục trên đất.  Mẹ nói không cho cây để tang, nên cây buồn cây chết!

=====

Trường Đại học Văn khoa Sài Gòn là một thành viên của Viện Đại học Sài Gòn.

Tiền thân của trường Đại học Văn khoa là trường Đại học Văn khoa Việt Nam do Bộ trưởng bộ Quốc gia Giáo dục - Phan Huy Quát cho thành lập vào năm 1949 thời Quốc gia Việt Nam. Hoạt động của Trường trong những năm kế tiếp bị gián đoạn vì tình hình chính trị. Mãi đến năm 1955, thời Đệ Nhất Cộng hòa, Trường Đại học Văn khoa mới được ưu tiên phát triển. Lúc đầu, trường Đại học Văn khoa chỉ cấp bằng Cử nhân Văn chương PhápAnh, phải đến niên học 1957-1958 thì chương trình Cử nhân Giáo khoa Văn chương Việt Nam mới được hoàn thiện. Cũng năm đó, chương trình Cử nhân Giáo khoa Triết học cũng được hoàn tất.[1]

Trường Đại học Văn khoa cũng có mặt trong mốc văn nghệ lịch sử của Việt Nam khi ca sĩ Khánh Ly vào năm 1967 xuất hiện trên sân khấu ở sân trường hát những bản nhạc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lôi cuốn nhiều người hâm mộ.[2] Nữ danh ca Hoàng Oanh, Mc Nguyễn Ngọc Ngạn cũng từng là cựu sinh viên của trường.

Tháng 10 năm 1975, trường Đại học Văn khoa có nhiều thay đổi về mục tiêu, chương trình và nội dung đào tạo. Tháng 4 năm 1977, trường Đại học Văn khoa giải thể vì phải hợp nhất với trường Đại học Khoa học để lập thành trường Đại học Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh - một trung tâm đào tạo và nghiên cứu khoa học cơ bản lớn nhất ở các tỉnh thành phía Nam. Ngày 30 tháng 3 năm 1996, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn được thành lập trên cơ sở tách ra từ trường Đại học Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh và là một trong những thành viên của Đại học Quốc gia Thành phố Hồ Chí Minh.

Tham khảo

  • Doãn Quốc Sỹ. Người Việt đáng yêu. Sài Gòn: Tương-lai, 1965.

Chú thích

  1. ^ Doãn Quốc Sỹ. tr 106-10
    1. ^ “"Đằng sau một bài hát" theo DCV”. Bản gốc lưu trữ ngày 14 tháng 1 năm 2011. Truy cập ngày 12 tháng 1 năm 2011.
    2. ^ "Ca sĩ Thanh Lan, những kỷ niệm ấu thơ..." theo RFA

Thể loại: