Followers

Thursday, August 09, 2012

Hoa tại trung đình, nhân tại lâu

'Hoa tại trung đình, nhân tại lâu
Phần hương độc tọa tự vong ưu Chủ nhân dữ vật hồn vô cạnh Hoa hướng quần phương xuất nhất đầu' (Cúc hoa- HUYỀN QUANG) "Người ở trên lầu hoa dưới sân Vô ưu ngồi ngắm khói trầm xông Hồn nhiên người với hoa vô biệt Một đóa hoa vừa mới nở tung" ( Hoa cúc- Nguyễn Lang dịch) Hoa ở giữa sân người trên lầu Đốt hương ngồi lặng dứt âu lo Chủ cùng muôn vật không chi khác Hoa bỗng nở tung một cánh hường Bài thơ diễn tiến từ cảnh trí đối đãi hoa dưới sân chủ nhân trên lầu, đến giai đoạn chủ nhân chợt đánh mất bản ngã, thể nhập cùng hoa ... và một bông hoa nở tung. Đâu là hoa? đâu là người ngắm hoa? Vũ Thế Ngọc Ngày còn đi học, DT thích những câu thơ cổ theo hình thái thi kệ thanh thoát của thiền sư Mãn Giác thế kỷ 11: .." Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận Đình tiền tạc dạ nhất chi mai" ( Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết Đêm qua sân trước một cành mai - Ngô Tất Tố dịch ) Thích đọc thơ Thiền nhưng làm thơ Thiền không dễ chút nào, khi tâm chưa thiền, chưa ngộ! Và có phải chỉ có Thiền sư, hay người tu Thiền mới có thể làm thơ Thiền? Cái nhìn đối với sự vật bình thường của trời đất, như mùa xuân, cành mai, nhưng phải nhìn thấy xuyên suốt sự vật bình thường ấy, khi thốt ra lời, ta cảm nhận mùa xuân ấy là vĩnh cửu, đóa hoa mai rụng dưới sân ấy không tàn phai theo năm tháng. Những câu mà anh Lữ Vân trích ở trong bài viết cũng tương tự : "Chẳng quên trong đời Mùi hương cô tịch Của giọt sương rơi" "Con ễnh ương nhảy vào Tiếng nước Khua" Một mùi hương không thể quên của giọt sương rơi. Ta còn như nghe được âm thanh rất khẽ của giọt sương rơi. Hình ảnh con ễnh ương nhảy vào chiếc lá sen nào đó. Hình động, ta nghe được luôn cả tiếng nước khua trong đêm vắng. Đọc những câu thơ ấy, như anh LV nói "như sống trong hiện tiền, thực tại sinh động của tâm thể". Thật đúng. Thơ thiền chân thật, mộc mạc và HOÀN TOÀN VÔ NGÃ. Đọc thơ như sống trong hiện tiền, thực tại sinh động của tâm thể. Hiện tại, có một số người khi tuổi đã về chiều, quay sang làm thơ thiền. Điều đó cũng tốt. Ít ra họ cũng còn hướng vọng đến cuộc sống tâm linh. Nhưng nếu họ chưa ngộ được bản tâm, những bài thơ của họ chỉ chạy ở vòng ngoài, mang lớp da ngôn ngữ, như Bùi Giáng một lần nữa đã hý lộng: 'Những cô con gái lên chùa Tu hành rất mực, của chua còn thèm'

No comments: